Liện Hệ: womantodayvn@gmail.com
Menu

Chồng nằng nặc đòi ly dị khi có người tình giàu có

Ads: Chia sẻ cach giam mo bungcach lam trang da an toàn hiệu quả tại nhà

Từ lúc biết tôi có bệnh, anh có gọi hỏi thăm nhưng kèm theo đó là chuyện ly dị.

Chị 32 tuổi, giỏi giang, xinh đẹp, quyến rũ, mang trong mình dòng máu con lai, rất giàu có với khối tài sản kếch xù. Bố và em gái ở bên trời Tây, mẹ ở nơi khác, chị ở Cần Thơ. Gặp và yêu anh rồi tính đến chuyện lâu dài nên anh đã theo chị về ở nhà của chị, hạnh phúc viên mãn. Chị bảo với bạn bè anh rằng không ép anh ly dị nhưng nếu anh bỏ vợ con mỗi tháng chị cho hai đứa 10 triệu.

Anh 33 tuổi, đẹp trai phong lưu, 15 năm làm cho công ty nhà nước với đồng lương vừa đủ cho anh, đã có vợ và hai đứa con 10 tuổi với 2 tuổi. Sau một thời gian công tác ở Cần Thơ, gặp chị và yêu chị, anh quyết định nghỉ việc nhà nước để về chung sống như vợ chồng với chị, từ bỏ gia đình mình, mặc kệ người đời mỉa mai. Anh cảm thấy sung sướng, hạnh phúc vì cuộc sống anh giàu sang không còn nghèo đói bên ba mẹ con nữa.

Ảnh minh họa

Tôi và hai đứa trẻ có một cuộc sống chật vật qua ngày, vẫn nghĩ rằng chồng mình, bố mình đang đi công tác mà không biết tai họa đã ập đến từ lâu. Sóng ngầm đang cuốn trôi hạnh phúc gia đình của 3 người. Một mình tôi vất vả chăm lo, nuôi nấng, dạy bảo hai đứa nhỏ đến nỗi không có thời gian cho bản thân với hy vọng chồng yên tâm công tác để chu toàn cuộc sống cho hai con. Tôi không biết than vãn, ốm đau cũng không dám kêu để đổi lấy sự bội bạc này sao? Tất cả anh em bạn bè đồng nghiệp đều biết mối quan hệ này của anh nhưng giúp đỡ anh che đậy thật kỹ. Cuối cùng mẹ con tôi là những kẻ đớn đau nhất. Từ ngày quen chị, phải sống theo phong cách giàu có, anh gửi tiền về cho con ít hẳn, trước cho 4 triệu mỗi tháng, giờ nhắc mãi thì gửi cho 3 triệu không thì quên luôn.

Tôi không ngờ rằng sau 12 năm làm vợ anh để giờ đây tài sản mà tôi có được là hai con nhỏ. Khi tôi có bầu con bé lớn, anh hứa sẽ bên mẹ con tôi suốt đời để che chở. Con tôi lên 7 tôi bị thai ngoài, phải mổ và rồi đau đớn khi bỏ giọt máu của mình, anh an ủi: "Không sao, cố chăm sóc bản thân cho tốt, rồi mình sẽ sinh con sau, khổ thân em rồi". Guồng quay cuộc sống cuốn tôi đi, tôi nguôi ngoai được phần nào. Thế nhưng tại nơi cắt hình thành một khối u và tôi phải điều trị thuốc. Sau mấy tháng điều trị, tôi có thai mà không biết. Vừa vui mừng vừa lo lắng vì không biết có ảnh hưởng đến em bé không, nhắn tin báo cho anh biết thì tôi nhận được câu trả lời rất phũ phàng: "Nếu em cảm thấy nuôi được thì để mà sinh. Anh không lo được đâu". Suy đi tính lại tôi quyết định giữ nhưng đi khám không thấy túi thai đâu lại nghi bị thai ngoài.

Tôi sốc, khóc cạn nước mắt, thai ngoài nữa là tôi cắt nốt bên còn lại. Thế nhưng ông trời thương, sau 2 tuần túi thai đã vào tử cung, giờ tôi chỉ lo thuốc ảnh hưởng đến con. Anh chưa bao giờ biết cảm giác của tôi, bỏ mặc tôi mang cái bụng bầu và đứa con chưa đủ lớn. Anh công tác triền miên không về, thỉnh thoảng hỏi thăm đôi câu. Khi tôi sinh con ra với đầy đủ bộ phận, tôi rơi giọt nước mắt hạnh phúc, anh tự hào vì được điểm 10 đủ nếp tẻ. Anh hứa: "Anh sẽ cố gắng làm việc thật tốt, hạn chế ăn nhậu để lo cho mẹ con em, anh sẽ bảo vệ mẹ con em suốt đời".

Cuộc sống tôi bình lặng ngày qua ngày cứ nhiêu đó việc lo cho con, cu em được một tuổi tôi xin đi bán hàng nhưng vì cu em cứ bệnh, anh bảo anh công tác xa nhà nên tôi hy sinh ở nhà chăm lo cho con. Bây giờ, anh lại bảo tôi ở nhà ăn bám nên làm anh khổ, anh chán cuộc sống nghèo túng bên 3 mẹ con. "Anh muốn ly dị và không nuôi đứa nào cả, hãy buông tha cho anh", lời anh nói trước khi xách ba lô lên và đi khỏi cuộc đời mẹ con tôi. Lúc này con trai được 20 tháng tuổi.

Năm tháng đã trôi qua rồi, kể từ khi anh thông báo có bạn gái, lúc anh nói tôi cứ nghĩ mình đang mơ nhưng những gì anh dành cho mẹ con tôi đã trả lời tất cả. Anh không về, không quan tâm, không gọi điện, tôi quay quắt trong nỗi đau, khóc tức tưởi, buồn tủi đau đớn, mất ăn mất ngủ, gầy đi trông thấy, hốc hác, ngày qua ngày ôm hai đứa nhỏ khóc, thế nhưng vì con tôi lại gượng dậy. Giờ kiếm một công việc để làm đâu phải dễ, tôi chạy ngược chạy xuôi cuối cùng cũng xin được chân phụ việc. Thế nhưng trời không thương, ngày anh thông báo đưa đơn về là ngày bà ngoại tôi mất. Nỗi đau thêm đau, mẹ về chịu tang bà nên không ai giúp tôi trông con, tôi lại phải ở nhà cơm nước đưa đón con đi học và trông thêm hai đứa trẻ.

Thời gian qua đi, anh không về, không quan tâm hỏi han mẹ con tôi nên cũng dần thành quen, tôi nguôi ngoai phần nào. Bệnh của tôi phát tác, đau đớn, tôi đi khám và làm xét nghiệm, sống trong lo sợ nên quyết định nói với anh suy nghĩ của mình: "Em có chuyện rồi, sức khỏe của em có vấn đề. Nếu có gì xảy ra, xin anh hãy nuôi hai đứa nhỏ nên người. Nếu em không có gì sẽ không làm phiền anh, chỉ xin anh hãy đồng ý ly thân 4 năm cho con em lớn thêm chút nữa".

Anh bảo tôi sẽ không sao nhưng dặn đừng gọi điện hay nhắn tin làm phiền. Lúc nào gọi được anh sẽ gọi. Từ lúc biết tôi có bệnh, thỉnh thoảng anh có gọi hỏi thăm nhưng kèm theo đó là chuyện ly dị. Ngày hôm nay, anh gọi, dặn tôi chăm con cẩn thận, giữ gìn sức khỏe cho mình và một lần nữa anh đề cập chuyện ly dị nhưng tôi không đồng ý vì đã hứa với con gái sẽ không bao giờ ký đơn ly dị, sẽ cho con một gia đình có bố mẹ chứ không phải bố mẹ bỏ nhau. Anh bảo tôi: "Người ta là gái trẻ, chưa chồng, muốn đám cưới, muốn có danh phận và không muốn mang tiếng cướp chồng người khác, em đồng ý ly dị đi. Anh và em chỉ còn trên danh nghĩa pháp lý, anh giải thoát cho em sống thoải mái còn gì nữa".

Tai tôi như ù đi, tôi hy sinh để người ta có danh phận, vậy ai cho mẹ con tôi danh phận? Anh vứt mẹ con tôi bơ vơ giữa dòng đời mà bảo là giải thoát? Miếng ăn tôi đang lo từng ngày cho con, còn bệnh của tôi đã vào giai đoạn đầu nhưng nói dối anh không sao, chưa có kết quả, không dám lấy tiền để đi điều trị vì như thế con sẽ chết đói. Tôi mặc những cơn đau đang hành xác, lại mất ngủ, căng thẳng, tim như bị bóp nghẹn lại, trước mắt sao mà u ám thế. Tôi cố gắng kìm nén để không bật ra tiếng khóc và nói: "Em biết anh rất yêu chị và chị cũng vậy, hai người đã công khai rồi thì còn muốn gì nữa. Ở với nhau như vợ chồng, anh cứ làm đám cưới trước đi, em chưa thể ly dị vì lời hứa với con, để em lựa lời khuyên bảo rồi sẽ ly dị sau. Em không muốn con bị sốc".

Anh bảo: "Đời này đầy đứa bố mẹ bỏ nhau mà vẫn nên người, em lấy con ra để dọa anh làm gì, coi như nó không có bố đi là xong". Anh bây giờ chỉ muốn tôi nhanh chóng chấp nhận ký đơn cho vừa lòng. Tôi đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn, rất muốn bỏ đi xa thật xa nhưng lại thương con, không đủ dũng cảm để con ở lại côi cút trên đời nên xua cái suy nghĩ tận cùng nhất là chết. Hôm nay tôi thấy đau, sao anh tàn nhẫn mà ép tôi thế? Anh đã từ bỏ gia đình để đến ở với chị ấy rồi, không quan tâm đến con cái để tôi cứ phải nói dối con bé bố đi công tác, nhiều việc không về được dù tuần nào anh cũng đưa chị lên Sài Gòn đổi gió. Tôi biết trong lòng anh không còn chỗ nào cho mẹ con tôi nhưng anh cũng phải cho tôi chút thời gian chứ, cứ ép tôi đến đường cùng thế, hai người tàn nhẫn lắm biết không?

Người thứ ba không bao giờ có lỗi, lỗi ở mình không biết giữ chồng, giữ bố cho con để con có một gia đình đúng nghĩa mà thôi. Cuộc sống không ai biết trước được chữ ngờ phải không mọi người? Tôi sẽ phải mạnh mẽ, phải kiếm được việc làm để nuôi hai đứa nhỏ. Bệnh của tôi, tôi phó thác cho số phận, chết càng sớm càng giải thoát. Mong được sự chia sẻ của các bạn.

Theo Hân/Ngôi sao
Ads: Chia sẻ cach tang canThuc don giam can an toàn hiệu quả tại nhà
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC