Liện Hệ: womantodayvn@gmail.com
Menu

Hẳn anh không còn nhớ năm nay tôi đã 31 tuổi!

Ads: Chia sẻ cach giam mo bungcach lam trang da an toàn hiệu quả tại nhà

Tôi cố gắng để đừng khóc trước mặt anh nhưng không thể. Tôi nghẹn ngào khóc còn anh chỉ im lặng mãi sau mới nói một câu xin lỗi.

Tôi và anh quen nhau khi tôi vừa bước chân ra khỏi cổng trường đại học, còn anh đã ra trường và đi làm được 5 năm. Chúng tôi yêu nhau được 4 năm thì người yêu theo gia đình sang Mỹ định cư.

Lúc mới yêu, dẫu biết tính anh trăng hoa nhưng tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn vì biết anh có rong chơi mãi thì khi mỏi chân sẽ quay về bên tôi. Vì vậy tôi kiên nhẫn chờ đợi anh, cho dù anh đã phản bội tôi hết lần này, đến lần khác. Nhưng lần này thì không như vậy.

Cô em họ của tôi là người đầu tiên phát hiện chuyện này. Chỉ là do tình cờ con bé lặng lẽ theo dõi, lặng lẽ quan sát anh và phán đoán. Cuối cùng không thể im lặng được, nó thổ lộ cùng tôi: “Anh Tiến sắp về để làm đám cưới... nhưng không phải cưới chị. Người anh ấy cưới là chị Liên”.

Liên là người yêu mới của anh, quen với em họ tôi khi cùng tham dự hội nghị về du lịch tổ chức ở Nha Trang năm ngoái. Hai người khá thân nên hay gọi điện, nhắn tin, chát chít với nhau. Đến khi Liên khoe đã có người yêu thì con bé té ngửa. Mới đầu nó nghĩ người giống người nhưng sau khi xem ảnh và nghe mọi chuyện thì nó biết người đàn ông kia đúng là Tiến - bạn trai tôi. Bọn họ quen nhau trên mạng. Tình cảm ngày càng thắm thiết mà tôi không hề biết.

Họ đã hú hí bên nhau bằng những đồng tiền mồ hôi, nước mắt của tôi. (Ảnh minh họa)

Anh cũng hẹn sẽ về cưới Liên rồi đưa qua bên ấy như đã từng hứa hẹn với tôi. Chỉ có điều là chúng tôi quen nhau, yêu nhau đến giờ đã là 9 năm, trong đó có 4 năm trước khi Tiến qua Mỹ cùng gia đình. Trước khi đi, chúng tôi đã làm lễ đính hôn. Anh hẹn vài năm sẽ về tổ chức đám cưới rồi làm thủ tục đón tôi sang.

Tôi không ham sống ở nước ngoài nhưng vì yêu anh nên anh ở đâu thì tôi cũng sẽ theo đó và chấp nhận tất cả... Thế nhưng mọi tính toán của chúng tôi đã bị đảo lộn. Qua bên đó mấy năm, Tiến tập tành chơi chứng khoán rồi thua trắng, sau đó là thất nghiệp. Không có công ăn việc làm ổn định nên anh chẳng thể về để làm đám cưới như dự định.

Thậm chí, có lúc tôi còn phải gửi tiền ngược sang bên ấy để anh đi học thêm. Vài tháng, tôi lại gửi sang cho anh một thùng quà với đủ thứ anh cần. Từng cái quần, tấm áo, thậm chí cả đồ lót của anh tôi cũng sắm sửa gửi sang. Trong thâm tâm, tôi nghĩ đã là vợ chồng thì sướng khổ có nhau. Lúc anh gặp khó khăn, tôi phải chung lưng gánh vác.

Tôi đâu có ngờ, tiền tôi gửi sang, anh mua vé máy bay và tiêu xài phung phí khi đón Liên qua bên ấy rồi bọn họ đi du lịch cùng nhau. Họ đã hú hí bên nhau bằng những đồng tiền mồ hôi, nước mắt của tôi. Nếu không có cô em họ thì tôi không biết mình còn sống trong u mê đến bao giờ...

Tôi quyết định tìm gặp Liên để nói cho cô ta biết tất cả. Tôi mang cả hình đính hôn của chúng tôi cho Liên xem. Cứ tưởng cô sẽ ngạc nhiên, đau khổ và rút lui, không ngờ cô nói tỉnh bơ với tôi: “Ba mươi chưa phải là Tết chị à. Em nghĩ, người anh ấy yêu thật lòng chính là em chứ không phải chị. Nếu chị thật lòng yêu thương anh ấy thì hãy cầu chúc cho chúng em hạnh phúc”.

Tôi sững sờ nhìn người phụ nữ trước mặt mình. Như thế thì tôi chẳng còn gì để nói với cô ta cả. Tôi mong Tiến về để giải quyết dứt khoát mọi chuyện nhưng anh chần chừ. Thoạt đầu anh bảo vì công việc không thể xin nghỉ phép được, sau đó lại nói đi lại tốn kém trong khi anh vẫn chưa được chính thức nhận vào.

Hẳn anh không còn nhớ năm nay tôi đã 31 tuổi. Tôi đã cho anh tất cả tuổi thanh xuân của mình. (Ảnh minh họa)

Cuối cùng tôi bảo tôi sẽ chịu chi phí tiền vé máy bay để anh đi về. Tôi muốn ba mặt một lời, mọi chuyện phải làm sáng tỏ vì bây giờ tôi đâu còn ở bên cạnh để khuyên răn, lôi kéo anh. Vậy là anh đồng ý.

Nhưng người anh tìm gặp đầu tiên để giải thích là Liên chứ không phải tôi. Sau đó anh mới đến tìm gặp tôi và nói: “Anh sẽ cố gắng làm việc để trả lại cho em những gì em đã lo cho anh từ trước đến giờ...”. Anh nói mà không dám nhìn tôi. Anh nói với tôi rất nhiều về cái gọi là nợ duyên, rằng anh biết anh làm khổ tôi nhưng anh không thể làm khác được.

Tôi thật không tin anh có thể thốt lên những lời lẽ ấy với người đã hi sinh cả thời tuổi trẻ của mình vì anh. Tôi cố gắng để đừng khóc trước mặt anh nhưng không thể. Tôi nghẹn ngào khóc còn anh chỉ im lặng mãi sau mới nói một câu xin lỗi. Tôi bỗng thấy trong lòng thật chua chát.

Hẳn anh không còn nhớ năm nay tôi đã 31 tuổi. Tôi đã cho anh tất cả tuổi thanh xuân của mình. Vậy mà bây giờ, anh lại đối xử với tôi như vậy. Tôi muốn trả thù anh, muốn anh mất tất cả mọi thứ. Mọi người hãy nghĩ cách giúp tôi trả thù con người tệ bạc đó được không?

Theo Afamily
Ads: Chia sẻ cach tang canThuc don giam can an toàn hiệu quả tại nhà
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC