Liện Hệ: womantodayvn@gmail.com
Menu

Yêu thầm bao năm, giờ muốn cưới em phải chấp nhận là người “đổ vỏ”

Ads: Chia sẻ cach giam mo bungcach lam trang da an toàn hiệu quả tại nhà

Em hiền lành, tốt bụng nhưng lại quá khờ. Bao năm thầm theo đuổi, muốn em nhận ra tình cảm của tôi nhưng không được. Phải tới khi vác cái bụng bầu không ai nhận em mới nhớ đến tôi.

Thực ra, ngay cả khi cô ấy có bầu, tôi vẫn đánh giá cô ấy là cô gái tốt. So với những người con gái ăn chơi, lăng nhăng ngoài kia, đạo đức tư cách của cô ấy dẫu sao cũng đáng trân trọng hơn nhiều. Cái lỗi lớn nhất của cô ấy là quá khờ khạo, yêu đương dại dột, bất chấp. Thế nên trước cơ sự này, cô ấy vừa đáng trách, vừa đáng thương.

Hiện tại cô ấy mới ra trường đi làm được nửa năm, công việc còn chưa ổn định thì bị người yêu bỏ. Cuộc tình ấy không thành nằm trong dự đoán của nhiều người. Cô ấy yêu từ hồi còn là sinh viên. Chẳng hiểu họ gặp nhau thế nào mà sau đó cô ấy yêu mê mệt đến vậy.

Cái lỗi lớn nhất của em là quá khờ khạo, yêu đương dại dột, bất chấp. Thế nên trước cơ sự này, em vừa đáng trách, vừa đáng thương. (Ảnh minh họa)

Chúng tôi cùng quê với nhau, tôi thích cô ấy từ lúc em đỗ đại học lên thành phố. Cô ấy kém tôi 3 tuổi, lúc cô ấy là sinh viên năm nhất thì tôi đã chuẩn bị ra trường. Trong những ngày đầu nhập học, có gì khó khăn tôi cũng đều giúp đỡ hết. Tình cảm khi ấy là anh em đồng hương thông thường, nhưng càng bên nhau tôi càng thấy cô ấy dễ mến và nảy sinh tình cảm tự lúc nào không biết.

Thế rồi bẵng đi khoảng 1 năm, hôm đó cô ấy gặp tôi háo hức kể chuyện có người yêu. Tôi buồn lắm nhưng vì tôi chưa tỏ tình nên cũng không thể trách cô ấy vô tâm được. Cô ấy bảo quen người đó qua mấy đứa bạn ở lớp. Người đó hơn cô ấy tới 5 tuổi, đã đi làm, là dân công trình, chỉ thi thoảng mới về thành phố. Nghe kể tôi đã thấy mối quan hệ này quá bấp bênh.

So với anh ta, cô ấy quá ngây thơ và non nớt. Tôi có khuyên nên tìm hiểu kĩ càng nhưng cô ấy hồn nhiên lắm, lúc nào cũng bảo anh ấy tốt lắm, anh ấy yêu em nhiều. Thế rồi tôi nghe đám bạn đồn đại, cô ấy với người đó cũng đã “ăn trái cấm” rồi. Cuối tuần, cuối tháng hắn về là lại tới chỗ trọ của cô ấy ăn nằm, ở lì. Hắn đi làm, có tiền hơn nên cũng chiều cô ấy. Hắn sắm cho cô ấy vài bộ váy, mua cho cô ấy cái điện thoại xịn xịn, thế là cô ấy càng tin hắn yêu mình thật.

So với anh ta, em quá ngây thơ và non nớt. Tôi có khuyên em nên tìm hiểu kĩ càng nhưng em hồn nhiên lắm, lúc nào cũng bảo anh ấy tốt lắm, anh ấy yêu em nhiều. (Ảnh minh họa)

Cô ấy yêu mà chẳng cần biết nhà hắn ta ở đâu, gia đình, thân thế ra sao. Bởi vậy tôi mới nói cô ấy ngốc. Nhưng giữa lúc cô ấy đang hạnh phúc với tình yêu mà mình cứ nhảy vào cảnh báo thì vô duyên, người khác không hiểu lại tưởng mình có ý phá nên tôi chỉ biết đứng từ xa quan sát. Tôi ra trường, đi làm, cũng quen nhiều người nhưng không hiểu sao chẳng thể nào yêu được, lúc nào tôi cũng nhớ đến cô ấy.

Họ cũng bên nhau tới hơn 3 năm. Mỗi lần gặp nhau là lại thấy cô ấy gầy gò, tiều tụy đi nhiều. Tôi hỏi cô ấy chỉ cười gượng gạo, nói rằng dạo này hai người xảy ra bất ổn, hay cãi vã. Anh ta đi suốt, chẳng mấy khi về thăm cô ấy, có gọi cũng không được. Tôi đã lờ mờ nhận ra, anh ta no xôi chán chè rồi nên muốn “đánh bài chuồn”. Tôi có thử đả động tới khía cạnh đó, thế nhưng cô ấy gạt đi không chịu tin người đó bội bạc mình.

Hỏi thăm một số bạn bè của cô ấy, thấy họ kể dạo này hắn kia phũ với cô ấy lắm. Chẳng mấy khi hắn về, mà lần nào về hai bên cũng đánh cãi chửi nhau. Cô ấy đòi cưới nhưng hắn không chịu, hắn bảo chưa hứa hẹn gì điều đó cả, hắn còn phải lo cho sự nghiệp. Tuổi xuân con gái có thì nên cô ấy càng lo sợ khi hắn đi biền biệt như thế.

Em đòi cưới nhưng hắn không chịu, hắn bảo chưa hứa hẹn gì điều đó cả, hắn còn phải lo cho sự nghiệp. Tuổi xuân con gái có thì nên em càng lo sợ khi hắn đi biền biệt như thế. (Ảnh minh họa)

Thế rồi đùng một hôm, tôi nghe tin cô ấy nhập viện cấp cứu. Chỗ anh em thân tình, lại sẵn luôn có tình cảm trong lòng nên tôi vội lao đến bệnh viện thăm. Bác sĩ nói cô ấy suy nhược cơ thể quá, mà lại đang có thai. Nếu cấp cứu muộn chút nữa thì khó cứu cả hai mẹ con. Nhìn cô ấy nằm trên giường mặt mày phờ phạc tôi xót xa vô cùng. Cô ấy nắm lấy tay tôi bật khóc. Cô ấy bảo không thể bỏ con nhưng tin này mà gia đình em biết thì không khác nào ép bố mẹ em tự tử.

Tôi thương cô ấy, xót xa vô cùng. Thực ra bao năm qua tôi luôn mong một ngày cô ấy với người kia dừng lại, lúc đó tôi sẽ thổ lộ lòng mình, sẽ đón nhận cô ấy dù tôi biết hết chuyện. Tôi không hề ngại điều đó. Nhưng ở hoàn cảnh này, tôi chưa chuẩn bị tâm lí. Chuyện cái thai của cô ấy, không chỉ mình cô ấy biết mà một số bạn bè chung của hai đứa cũng đã rõ. Nếu tôi lấy cô ấy, thực sự đó là một áp lực quá lớn với người đàn ông như tôi bởi chẳng dễ dàng chút nào khi chấp nhận làngười đi "đổ vỏ". Mà giờ quay lưng với cô ấy thì tôi cũng không đành vì tôi yêu cô ấy thật lòng, cũng không muốn cuộc đời cô ấy chìm trong khổ đau như thế này.

Tôi phải làm sao đây? Vứt bỏ sĩ diện để đón nhận mẹ con cô ấy hay cố gắng quên vì tình cảnh này thật đáng xấu hổ?

Theo Q. Khải (Khám phá)
Ads: Chia sẻ cach tang canThuc don giam can an toàn hiệu quả tại nhà
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC